Hiển thị các bài đăng có nhãn Hôn nhân - Gia Đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hôn nhân - Gia Đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

Vợ có chồng ngoại tình, hãy bỏ ra ít phút để đọc bài viết này, không uống phí đâu!

Ngoại tình là điều tệ hại giết chết hôn nhân, có nhiều chị em gần như suy sụp khi biết chồng ngoại tình. Vậy khi chồng ngoại tình vợ nên làm gì?
Đừng khóc lu loa, đừng đuổi anh ấy đi
Thực tế, việc bạn khóc lo loa lên còn khiến anh ấy thoải mái hơn hẳn việc nhìn thấy bạn bình tĩnh, lạnh lùng. Hãy giữ tâm trạng của mình ổn định nhất có thể. Thời gian này, bạn có thể cân nhắc xem giữa hai bạn có vấn đề gì, mâu thuẫn của hai vợ chồng bạn ở đâu. Thời gian bạn tĩnh tâm, đủ để anh ấy sợ hãi và lo lắng, cũng như biết mình phải làm gì.
Đừng lờ đi, hoặc giả vờ như không có chuyện gì
Lờ đi và phủ nhận tất cả chỉ làm cho vấn đề tồi tệ hơn. Dù rất đau khổ nhưng bạn phải đối mặt với sự thật. Lờ đi sự phản bội của chồng chỉ làm cho anh ta tiếp tục chuyện xấu. Giả vờ như không biết gì sẽ làm cho anh ta nghĩ rằng đã phản bội bạn một cách trót lọt, hoặc nghĩ rằng bạn đang đồng tình với mối quan hệ ngoài luồng đó.
Bằng một số cách, bạn nên thông báo cho anh ta biết bạn đã biết chuyện và muốn nó dừng lại. Bạn phải đối mặt và giải quyết chuyện này càng sớm càng tốt. Càng chần chừ, do dự, chồng sẽ càng gắn bó với người phụ nữ kia và càng khó để làm lại cuộc hôn nhân.

Chăm sóc bản thân
Hãy tìm cách thư giãn bản thân, đi đến spa, massage, ăn uống, nghỉ ngơi, mua sắm để làm tinh thần mình dịu lại, bù đắp cho thời gian bạn phải đau đớn, giận dữ, stress vì lỗi lầm mà kẻ khác gây ra. Hãy biết yêu quý bản thân mình, đừng tự hành hạ mình. Khi biết yêu quý bản thân bạn sẽ tìm cách giải quyết được khó khăn sao cho có lợi và làm tinh thần mình thoải mái nhất.
Đừng xúc phạm chồng

Đàn ông rất ích kỷ, bạn buộc phải chấp nhận điều này. Nhưng ngay cả khi nỗi đau lên đến đỉnh điểm, bạn cũng không nên hét vào mặt chồng những lời khó nghe hoặc nói bất cứ điều gì trên Facebook. Sẽ tốt hơn cả nếu bạn không nói gì với chồng cho đến khi cơn giận dữ được kiểm soát.
Nghe chồng giải thích
Dù đau khổ thể nào, hãy cố gắng ngồi lại nghe chồng giải thích. Hãy lắng nghe và cho chồng bạn có cơ hội giải thích, sau đó hãy suy nghĩ kĩ càng và đưa ra quyết định tha thứ hay là không. Nếu bạn tha thứ thì hãy đưa ra yêu cầu để anh ấy thực hiện và thay đổi, cho anh ấy biết rằng bạn sẽ không chấp nhận một sự phản bội nào nữa.
Đừng đối mặt với chồng mà không có sẵn kế hoạch
Hãy vạch ra cho mình các trường hợp. Rằng bạn sẽ làm gì khi chồng quyết định thế này hay thế khác. Hãy đủ mạnh mẽ để anh ấy thấy, bạn độc lập và có thể đối diện với mọi chuyện dù có bất cứ nỗi đau nào đến...
Bớt nghĩ tiêu cực đi cho dù điều đó là rất khó
Dù sao việc cũng xảy ra rồi hãy nên nghĩ thoáng và đừng gò ép mình vào những suy nghĩ tiêu cực. Hãy suy nghĩ kĩ càng, lạc quan về cuộc sống về mọi chuyện và nhớ rằng cuộc sống còn nhiều điều đáng đau khổ gấp nhiều lần việc bạn vừa trải qua.
Quyết định đi hay ở
Đây là một quyết định khó khăn. Nếu chồng bạn tỏ ra ăn năn thực sự, hãy thử cho anh ấy cơ hội, tất nhiên là trước đó tình cảm gia đình bạn tốt đẹp. Nếu câu trả lời là tích cực hãy quay về với chồng và đừng ép mình nghĩ đến chuyện cũ, nếu câu trả lời phần lớn tiêu cực và bạn không sẵn sàng bỏ qua chuyện cũ thì đừng nên quay lại vì chỉ khiến cuộc sống hai người thêm khổ sở mà thôi.

Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

Vợ chồng phải học được điều này mới mong sống đời sống kiếp, hôn nhân trăm năm bền vững!

Vợ chồng sống với nhau ắt có những lúc va chạm, xích mích... trong hôn nhân, có một nét đẹp gọi là tu khẩu.


Người xưa có câu: "Vạn sự tùy duyên", như thế nào để thấu được chữ nhân duyên trong cõi đời thật không phải dễ dàng. Chẳng phải ngẫu nhiên mà Phật nói: "Tu trăm năm mới chung thuyền, tu nghìn năm mới nên duyên vợ chồng".

Duyên là cớ gặp gỡ, nợ là gắn kết bền lâu. Trong cõi vô thường này, mỗi người chúng ta tồn tại chỉ như khói như sương. Đời người mỏng manh mà vũ trụ thì tận cùng, chính bởi vậy mà mỗi người nên tự tìm cho mình những an lạc bình yên để có thể sống trọn được kiếp người. Tình yêu và duyên nợ vợ chồng chính là một trong những điều ý nghĩa nhất trong cuộc đời mà mỗi người nên chiêm nghiệm.
Vợ chồng sống với nhau, làm sao tránh khỏi những xích mích, hiểu lầm, cãi vã... tuy nhiên không được vì những lý do ấy mà xúc phạm, miệt thì hay làm tổn thương nhau. Hãy luôn ghi nhớ những điều dưới đây:

Tốt hay xấu nằm ở trong suy nghĩ
Khi gặp mâu thuẫn hay tranh chấp, nên trò chuyện một cách có lý trí.  Quan trọng nhất chính là, nếu bạn thật sự nghĩ cho nửa kia, hy vọng đôi bên hòa hợp, thì phần thiện ý này sẽ giúp hai người vượt qua được mâu thuẫn. Ngược lại, nếu điều nghĩ đến chỉ là tức giận và oán thán, thì làm sao cuộc hôn nhân có thể như ý bạn được?
Hóa giải duyên nợ

Vợ chồng, ngoài tình nghĩa còn có duyên nợ, vì thế, hãy cư xử với nhau chân thành hơn, để những duyên nợ xấu sẽ được hóa giải.  Nếu không biết kiềm chế tính tình, cứ nhất quyết phải trách móc đối phương, không ngừng bất bình oán thán, thì nội tâm bạn sẽ như quả cầu lửa vậy, một khi đã bùng cháy thì khó mà có thể vãn hồi.
 Đừng xem nhẹ hôn nhân
Trong cả văn hóa phương Đông lẫn phương Tây, hôn nhân đều rất được xem trọng. Ở phương Tây, khi vào nhà thờ làm lễ, người ta cầu xin Chúa trời chứng giám cho lứa đôi. Ở phương Đông, trong ba lần bái lạy nơi hôn lễ, thì bái đầu tiên chính là bái thiên địa, hàm ý xin trời đất chứng giám cho hôn nhân. Vậy nên hôn nhân còn mang ý nghĩa như một lời thề hẹn thiêng liêng, rằng cả hai sẽ luôn ở bên nhau, vượt qua gian nan không oán trách.
Hãy nhìn vào ưu điểm
Có nhiều cặp vợ chồng kết hôn đã lâu nên dường như quên mất nguyên nhân ban đầu họ đến với nhau, mà lại quen dùng kính lúp để soi mói cái sai của người khác. Dùng khuyết điểm của nửa kia để che dấu cho thiếu sót của bản thân mình chính là thói quen lừa dối bản thân mà không tự biết. Đúng sai về mặt hình thức nhiều khi là không quan trọng. Nếu bạn nhìn vào mặt tốt nhiều hơn, khen ngợi nhiều hơn, thì hôn nhân tự nhiên cũng hòa hợp và ấm áp.
Đã là vợ chồng hãy luôn ghi nhớ, nét đẹp của hôn nhân chính là tu khẩu. Sự chọn lựa của mỗi người, chính là xuất phát từ lí trí mà ra. Nói thế có nghĩa là, chúng ta có tiền duyên với nhau, nhưng chính ở kiếp này tiền duyên đó có được gắn kết thành một chữ nợ bền lâu hay không chính là nhờ ở chính chúng ta.

Nếu không yêu vợ thật lòng, có chết đàn ông cũng không bao giờ làm những điều này em à…

Dưới đây là những điều chỉ có đàn ông yêu vợ thật lòng mới làm, hãy xem chồng bạn làm được bao nhiêu nhé!

Anh ấy sẵn sàng làm mọi thứ chỉ cần bạn thích
Anh ấy luôn hỏi bạn muốn gì, cần gì, thay vì việc áp đặt suy nghĩ suy nghĩ của mình lên bạn. Trước bất cứ vấn đề gì trong cuộc sống, từ những điều nhỏ đến việc trọng đại, anh ấy đều muốn bạn biết trước. Người đàn ông đó luôn ưu tiên cảm giác của bạn. Khi biết được thứ bạn cần, anh ấy sẽ nỗ lực để làm nó trong phạm vi có thể.

Thích nấu ăn cùng vợ

Con đường ngắn nhất đến trái tim đàn ông là đi qua bao tử. Khi yêu vợ, anh ấy không những yêu những bữa ăn chung mà còn thích cùng vào bếp để nấu với vợ. Những bữa cơm gia đình là vô cùng quý giá và là niềm vui, hạnh phúc của chàng.
Chăm chỉ kiếm sống
Khi một người đàn ông thực sự yêu bạn thì anh ta muốn chăm sóc cho bạn một cuộc sống đầy đủ và tốt nhất. Chồng bạn luôn làm việc chăm chỉ trong công việc của mình để duy trì kinh tế gia đình cho cả nhà bạn.

Ảnh minh họa

Đây chính là biểu hiện chồng bạn vẫn thực sự yêu bạn và các con. Theo đó, chồng bạn sẽ luôn nỗ lực làm việc để mua sắm cho bạn những đồ trang sức, những bộ quần áo đắt đỏ, các thực phẩm tươi ngon và lành mạnh và cao hơn là một mái nhà đàng hoàng…
Không bao giờ đe dọa bằng lời chia tay

Rõ ràng, với những người đàn ông thường xuyên mang câu chia tay ra để đe dọa nghĩa là anh ta không coi trọng mối quan hệ đó, càng không yêu bạn một cách nghiêm túc, thật lòng. Người đàn ông chân thành hiểu được giá trị của tình yêu và tuyệt đối không bao giờ đe dọa cô gái mình yêu bằng lời chia tay.
Thích và luôn mong muốn gần gũi vợ
Chuyện giường chiếu rất quan trọng trong đời sống hôn nhân. Khi ở bên nhau trong phòng ngủ, chàng không bao giờ từ chối cơ hội được “yêu”. Vì “yêu” thể hiện tình yêu và sự gắn bó sâu đậm giữa vợ chồng cả về thể xác lẫn tâm hồn. “Yêu” khiến tình cảm vợ chồng bền chặt.
Cố gắng mang đến sự ngạc nhiên, bất ngờ hạnh phúc cho bạn
Trái ngược lại với những người đàn ông yêu hời hợt, càng yêu lâu, người đàn ông yêu chân thành càng cố gắng mang lại sự lãng mạn và ngọt ngào cho mối quan hệ của mình. Anh ấy không quên tặng bạn những món quà, làm những điều đặc biệt vì bạn. Nhờ có việc luôn ý thức thắp lửa yêu thương này mà dù cho hai người có yêu nhau bao lâu đi chăng nữa tình yêu cũng không hề phai nhạt.
Biết chăm sóc bạn
Một trong những điều quan trọng là đàn ông yêu vợ biết cách quan tâm và chăm sóc vợ, đặc biệt là trong lúc vợ đau ốm. Chàng sẽ giúp bạn đối phó với những mệt mỏi, khó chịu khi bị ốm và cố gắng chăm sóc bạn tốt nhất.
Theo Phunuvagiadinh

Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017

Trước ngày ra tòa vợ đòi chồng ôm ngủ 1 đêm cuối

- Nửa đêm anh thấy cánh cửa hé mở, chị đi vào ôm chiếc gối. Anh nhận ra vợ mình gầy đi nhiều quá, bóng đèn đường phố phản chiếu vào anh thấy cô ấy mảnh mai , cô độc và đáng thương đến lạ.       


Ngày chị phát hiện ra anh có bồ, chị ngồi bần thần trên vỉa hè cả tiếng ai đi qua cũng nhìn chị với ánh mắt kèm theo câu nói: “Đồ dở hơi”. Đứng dậy chị loạng choạng không vững vì chân tê cứng. Chị không rõ chị về nhà bằng cách nào chỉ biết rằng hôm đó chị không còn sức để làm việc gì cả.

Những hồi ức tốt đẹp của anh chị cứ ùa về khiến nước mắt chị không ngừng rơi. Chị không bật điện cứ nằm run lên cầm cập trong phòng dù hôm đó trời nắng như đổ lửa. Chưa bao giờ chị đau đớn và thấy sợ hãi như vậy. Người đàn ông chị dành cả tuổi thanh xuân để yêu, dành 13 năm chung sống cùng lại đang yêu 1 người khác sao?? Sao có thể như vậy được, càng nghĩ chị càng sợ, càng hoang mang.


(Ảnh minh họa)

Tối đó anh không về cũng chẳng nhắn tin, chị giật mình nhận thấy thì ra họ lạc mất nhau từ lâu rồi. Tối mai anh về nhìn thấy vợ ngồi trơ trọi trong giường, các con chị gửi về ngoại hết rồi. Chị không nhìn anh, nhưng vẫn cất tiếng:

- Anh và cô ta qua lại lâu chưa??

Câu nói của chị khiến tay anh cứng lại, chiếc móc áo trên tay rơi xuống sàn nhà phát ra âm thanh khó chịu. Anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:

- Em biết rồi à.

Trái tim chị nhức nhối khi anh thú nhận chứ không phải nhận hay đại loại như thế.

- Ừm, giờ anh muốn sao??

- Tùy em.

Tùy em ư?? Anh… có còn xem đây là nhà không??

Giọng chị nghẹn đắng:


- Mình… ly hôn nhé, anh nghĩ như vậy sẽ tốt hơn. Anh biết làm vậy là quá tàn nhẫn với em nhưng… anh và cô ấy yêu nhau. Anh biết em cũng khó chấp nhận sống tiếp với 1 người đã phản bội mình như vậy. Anh xin lỗi.

Anh gấp vội mấy bộ đồ rồi ra đi, vừa khép cửa lại anh nghe tiếng choang…. Chị ném vỡ bức ảnh cưới của 2 người, anh không quay lại vẫn bước tiếp. Chị khóc, bao kìm nén nãy giờ khiến chị òa khóc thực sự, lại 1 đêm nữa chị thức trắng. Đôi vai gầy run lên, trong màn đêm chị ngồi trơ trọi nhìn xuống phố. Thành phố về đêm đẹp đến điên dại, nhưng sao chị thấy cô đơn, cô độc thế này.

Chị tự hỏi anh và chị đã đánh mất nhau từ bao giờ, có phải từ khi anh bận đi công trình và lo dự án không?? Ngày trước mỗi lúc không có anh ở nhà chị đều không ngủ được, chị quen được anh ôm chặt vào lòng rồi ngủ đến sáng. Nhưng này số buổi anh ở nhà còn ít hơn khi anh vắng mặt nên chị cũng thành quen.

Nghĩ đến các con chị chẳng biết phải nói với chúng thế nào. Nhìn facebook cô bồ, chị thấy mình thua thiệt nhiều quá. Cô ta hơn chị ở cái tuổi trẻ, còn chị giờ đã là bà mẹ 2 con dù có xinh đẹp đến mấy cũng đâu bằng. Nhìn bàn tay chồng chị nắm cô ta khi ngồi trên chiếc xe chị và anh đã chắt chiu trả góp suốt 3 năm mới mua được mà tim chị đau nhói.

Biết cô ta cướp chồng nhưng chị chẳng đi đánh ghen hay làm ầm lên vì chị biết nếu như anh mà không có tình ý gì thì cô ta làm sao quyến rũ anh được. Chị và anh nhùng nhằng như thế mãi 4 tháng sau chị quyết định kí vào đơn. Hôm đó con anh cứ khóc đòi bố ngủ nhà 1 đêm. Anh đồng ý, chờ con ngủ rồi anh qua phòng sách nằm vì ở đó cũng có 1 chiếc giường bé.

Nửa đêm anh thấy cánh cửa hé mở, chị đi vào ôm chiếc gối. Anh nhận ra vợ mình gầy đi nhiều quá, bóng đèn đường phố phản chiếu vào anh thấy cô ấy mảnh mai , cô độc và đáng thương đến lạ:

- Em… sao vậy??

Dù sắp ra tòa nhưng anh chị vẫn xưng hô anh – em và nói chuyện rất tế nhịn:

- Anh có thể ôm em ngủ 1 lần cuối được không?? Em… em thèm ngủ quá mà không ngủ được, thuốc cũng vô tác dụng.

Chị bặm chặt môi nín thở chờ đợi câu trả lời:

- Ừ được.

Chị nhẹ nhàng đi đến nằm cạnh anh, lâu lắm rồi anh mới ngửi thấy mùi hương quen thuộc này. Không phải mùi nước hoa nồng nạc mà là mùi hương phảng phất của cơ thể chị. Nó rất dễ chịu, hồi yêu chị anh vẫn khen nó mãi.

- Mình à.

- Ừ.


(Ảnh minh họa)

- Có khi nào anh nhớ cái hồi chúng ta ở trong căn phòng 7 mét vuông lúc mới cưới nhau không?? Lúc đó phòng trải được mỗi cái chiếu nhưng vẫn vui anh nhỉ?? Đêm nào em cũng rúc vào ngực anh ngủ tới sáng, có hôm hết gạo hai đứa vẫn nhìn nhau mỉm cười cùng vượt qua. Giờ thì nhà cao cửa rộng lại sắp mỗi đứa 1 nơi, sau này hi vọng khi cô ấy cũng sẽ luôn đồng hành cùng anh dù giàu có hay gian khổ. Nhưng tuyệt đối anh đừng bao giờ phản bội ai ngoài em 1 lần nữa anh nhé, cảm giác đó nó đau lắm, rất đau. Dù cô ấy có xấu xí như em bây giờ vì sinh con cho anh, anh cũng không được lay động bởi người khác nhé. Mình em đau là đủ rồi….

Chị luôn vậy luôn hiền lành và nghĩ cho người khác. Anh nằm ôm vợ nước mắt cứ ứa ra, nghĩ tới cảnh nghèo khó 2 vợ chồng từng có trước kia. Nhớ năm nào anh thất nghiệp gần năm trời lương chị được gần 3 triệu phải chi tiêu mọi thứ nhưng chị vẫn vui vẻ không 1 lời than trách van la. Chị luôn là hậu phương vững chắc cho anh, giờ đáng lẽ anh nên bù đắp cho chị thì anh lại đâm 1 nhát dao chí mạng vào trái tim vợ mình.

Chị nói chuyện độc thoại 1 mình rồi thiếp đi, nước mắt vẫn vương trên mí mắt. Lâu rồi chị mới được ngủ ngon như vậy, có lẽ vì chị quá mệt mỏi và kiệt sức. Đêm đó anh đã suy nghĩ rất nhiều, sáng sớm tỉnh dậy chị thấy 1 bàn thức ăn đã bày sẵn. Chị rụng rời tay chân, ăn xong bữa này chị và anh sẽ không còn là vợ chồng nữa.

Nghĩ đến đó chị tìm anh khắp nhà nhưng anh đã biến mất, chị mỉm cười rồi cố nuốt những món ăn anh nấu. Lâu lắm rồi anh mới vào bếp chị phải cố ăn cho bằng hết, thay đồ xong chị gọi cho anh:
- Em chuẩn bị đến tòa, anh đến đó chưa??

- Em mở cửa đi.

Chị thấy lạ ra đến cửa thì thấy anh đứng đó với chiếc vali trên tay:

- Anh nghĩ kĩ rồi, anh sẽ bù đắp cho em. Mình làm lại em nhé, hãy tha thứ và cho anh 1 cơ hội, anh sai rồi…

Chị òa khóc, chị không tin chuyện này là sự thật. Dù anh làm đau chị nhưng thực sự chị vẫn còn yêu anh rất nhiều. Hôn nhân là vậy có những khi gặp chông gai, thử thách có những lúc tưởng chừng sắp tuột khỏi nhau nhưng… nếu nhắm mắt ngẫm lại những gì đã trải qua cùng nhau, mở mắt ra ta sẽ vẫn muốn nắm tay thêm 1 lần nữa. Thứ đó gọi là… tình nghĩa vợ chồng.

An Nhiên/ Thể Thao Xã hội


Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017

Lấy nhau 6 năm không có thai, vợ chồng đi khám thì bác sĩ bảo vợ vô sinh, chồng về nhà không ly hôn mà chỉ đưa cho vợ 1 tờ giấy khiến cô bật khóc

(Blogtamsu) – “Bác sĩ, bác sĩ kiểm tra lại dùm tôi đi, tôi không thể nào vô sinh được. Trước khi cưới rõ ràng vợ chồng tôi đi khàm mọi thứ còn bình thường cơ mà. Tôi không tin…” cầm trên tay tờ kết quả xét nghiệm khiến chị rụng rời, không nghĩ cuộc đời lại trao cho chị lá số độc đắc tàn nhẫn như thế này.
Chị gặp anh khi còn đang học đại học trong một chuyến đi tình nguyện dài ngày của trường tổ chức, anh khi ấy là tổ trưởng của nhóm chị còn chị lại là người phụ trách hậu cần nên hai người thường xuyên có cơ hội gặp gỡ và tiếp xúc với nhau. Yêu nhau được 3 năm thì anh ngỏ lời cầu hôn, chị đương nhiên đồng ý. Hai người về sống chung một nhà với biết bao dự định về tương lai của một gia đình hạnh phúc.
Lấy nhau 6 năm rồi, mỗi khi bạn bè tụ tập, nhìn gia đình người ta con đàn cháu đống, mè nheo khóc lóc mà chị lại thèm, chị biết chồng chị cũng mong ước có một đứa con đến thế nào. Anh lại là con trưởng nên áp lực về mặt con cái là rất lớn, ông bà đã hạ tối hậu thư, nếu năm nay không đẻ được thì bắt vợ chồng anh phải ly hôn. Lúc này, chị đành cùng anh đi bệnh viện khám xem sao.
Thế mà, khi bác sĩ gọi riêng chị vào để nhận kết quả thì chị mới đứng hình:
- Bác sĩ… bác sĩ nghe tôi nói, tôi không thể nào vô sinh được, không thể nào.
- Xin lỗi chị, nhiều trường hợp vô sinh cũng xuất hiện kể cả khi có kinh nguyệt bình thường.
- Xin bác sĩ hãy giúp tôi, thụ tinh hay cấy trứng hay làm gì cũng được. Chỉ cần tôi mang thai là được. Mất bao nhiêu tiền tôi cũng đồng ý.
- Rất xin lỗi chị, cơ địa của chị là cơ địa bất thường không phù hợp để thụ thai, chính vấn đề này nên mới dẫn đến việc vô sinh, nói một cách khác là dù có làm thế nào chị cũng không thể mang thai được.
Chồng chị thấy vợ lớn tiếng nên chạy vào ôm chị ra, nhìn vào tờ xét nghiệm của vợ, anh chẳng biết nên làm gì nữa, chỉ biết ôm chặt mặc cho cô ấy khóc. Nước mắt của vợ rơi thấm ướt áo anh, khiến lòng anh trở nên nặng nề.

(ảnh minh họa)
Từ hôm đó, trở về nhà, vợ anh trở nên trầm cảm, cả ngày chẳng nói nửa lời. Đêm nào cô cũng khóc, thi thoảng nửa đêm lại bật dậy ôm chặt lấy anh nói đừng bỏ rơi cô. Anh thật sự không muốn nhìn thấy cô ấy như vậy nhưng lại không biết phải làm gì để giúp vợ đây.
- Anh à, mình ly hôn đi.
- Em lại nói linh tinh cái gì đấy, anh đã bảo để anh lo mà.
- Không sớm thì muộn bố mẹ cũng biết thôi. Đằng nào cũng thế, đau sớm thì lành sớm.
- Vớ vẩn, anh không ly hôn đâu.

- Anh bị điên à. Anh có nghe thấy bác sĩ nói gì không?? Em không đẻ được đâu. Em vô sinh bẩm sinh đấy. Cơ địa em không thể thụ thai được. Dù có làm cách nào em cũng không thể có bầu được.
- Cả đời này em sẽ không thể có con!! Anh có biết thế nào là cả đời không?? Liệu anh có chịu được không?? Bố mẹ anh có chịu được không?? Bây giờ anh nói thế thôi, chứ vài ba năm nữa anh sẽ lại ra ngoài cặp bồ để có con trai nối dõi thôi. Rồi anh sẽ chán em, sẽ ruồng bỏ em thôi… Em không muốn đến lúc đó phải chịu tủi nhục, thà ly hôn sớm một chút, ít ra em còn giữ cho mình được chút danh dự.
- Em… Em biết mình đang nói gì không?? Anh thật không ngờ… Em muốn ly hôn chứ gì!! Được rồi chiều ý em, ly hôn thì ly hôn!!
Nói rồi, anh bước nhanh ra ngoài, tiếng cửa va đập mạnh “sầm” một cái khiến cô hiểu được anh đang tức giận đến mức nào. Nhưng bây giờ cô biết làm thế nào đây. Cả cuộc đời này cô không có cơ hội được làm mẹ rồi. Cô không thể để anh cũng mất đi quyền làm cha được. Để cô đau, để cô khổ một mình thôi. Chỉ cần anh hạnh phúc là được.
gia-vo-vo-sinh-blogtamsuvn (1)(ảnh minh họa)
Anh bỏ đi cả đêm không về, từ ngày lấy nhau đến giờ chưa bao giờ anh đi qua đêm như thế cả. “Đúng lắm, anh đi đi, đừng ở lại đây làm gì cả, cứ bỏ mặc em đi” chị mỉm cười đầy chua chát. Chiều đi làm về chị đã thấy anh ngồi đấy đợi chị. Nhìn thấy chị về, anh liền chìa một tờ giấy ra. “Anh viết đơn rồi hả, ừ, để em kí” lòng cô đau thắt lại, không ngờ anh quyết định chia tay với cô thật. Tự cắn chặt răng không để cho giọt nước mắt nào chảy ra, cô bảo mình nhất định phải mạnh mẽ.
Thế nhưng, vừa cầm tờ giấy lên, cô sững lại. Cái gì đây, đâu phải giấy ly hôn đâu. Sao lại là giấy xét nghiệm vô sinh thế này, mà người vô sinh lại là anh. Thế này là thế nào?? Cô không hiểu, ngẩng đầu lên nhìn anh trân trân.
- Cái gì đây, giấy xét nghiệm gì đây!! Anh đang đùa em đấy à.
- Anh không đùa, anh cũng bị vô sinh đấy, giờ chúng ta hòa nhau rồi đúng không?? Này, đừng có vò, anh phải nhờ vả mãi thằng bạn anh nó mới làm cho đấy.
- Anh… anh có biết như thế này là thế nào không?? Anh không muốn có con nữa à, còn bố mẹ thì sao??
- Anh nghĩ kỹ rồi, nếu là anh vô sinh thì sẽ khác, bố mẹ sẽ không bắt chúng ta ly hôn đâu. Anh không ly hôn với em đâu. Nhất định không. Nối dõi gì chứ, để cho chú hai nối đi, anh mặc kệ. Anh lấy em vì anh yêu em, chứ có phải lấy em để em đẻ con cho anh đâu, không có con thì thôi. Nhận con nuôi là được.
Nghe anh nói vậy, những giọt nước mắt chị cố gắng kìm nén từ nãy giờ không kìm được nữa. Chị bật khóc nức nở. “Đồ ngốc, anh là đồ ngốc, đồ điên, anh có thấy ai như anh không??” nghe chị mắng, anh chỉ cười rồi ôm chị vào lòng, vỗ về “Ừ, anh điên rồi. Anh yêu em đến điên mất rồi!!”.
Mộc Miên / Theo Thể Thao Xã Hội

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

Biết mai bố mẹ ra tòa, đứa con cầu xin: ''Cả nhà mình ngủ với nhau lần cuối được không ạ?'' nhưng đến 2 giờ sáng thì chuyện kinh khủng đã xảy ra

(Gocphaidep.com) - Nó mơ mình đang đi vệ sinh và tiếng lay gọi nhí nhéo bên tai làm nó tỉnh giấc. Mở mắt ra, nó hốt hoảng khi nó đã tè dầm ướt hết cả giường, ướt cả người bố mẹ nó. Nó lí nhí câu xin lỗi. Bố mẹ nó chẳng ai bảo ai lao vào nhà tắm thay đồ.
10 tuổi mà nó đã bị mọi người gọi là ông cụ non rồi. Nó cũng chẳng biết tại sao lại như vậy, chỉ biết mọi người nói nó còn nhỏ mà có nhiều suy nghĩ người lớn. Còn nó, nó chẳng biết nó có người lớn hay không, nó chỉ thấy, nó vẫn còn thích chơi với các bạn lắm.
Choang…
Nó vừa bước chân vào cửa nhà với vẻ mặt hớn hở vì trận bóng thắng thì chiếc cốc bố nó ném đã vỡ tan tành trước mặt nó. Sợ hãi, nó tưởng nó làm gì sai nên tái mặt. Mẹ nó lao ra ôm lấy nó, nhìn bố nó quát lên:
- Anh điên hay sao mà không nhìn con, nhỡ ném vào nó thì sao?? Đừng có mà giận cá chém thớt như thế!!
- Phải rồi, tôi giận cá chém thớt là vì ai chứ. Cô liệu mà nhìn lại bản thân mình đi.
Bố nó dứt lời thì lôi nó về phía mình:
- Đi, bố đưa con sang bà nội ăn cơm.

Bố nó dứt lời thì lôi nó về phía mình. (Ảnh minh họa)
Nó nhìn mẹ, ngơ ngác. Bố nó uống say làm bà nội phải gọi điện cho mẹ sang đưa nó về. Nó chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra với gia đình nhỏ của nó nữa. Dạo này bố mẹ nó hay cãi nhau quá. Nó chẳng dám hỏi vì thế nào bố mẹ nó cũng sẽ mắng nó là trẻ con, chuyện người lớn không được phép xen vào. Rồi…
- Bố mẹ sẽ ra tòa ly hôn, con chọn sống với ai??
Nó nhìn bố mẹ nó, ngỡ ngàng như đang ngủ ngon thì bị một gáo nước dội thẳng vào mặt. Ly hôn nó hiểu là bố mẹ không còn yêu nhau nữa và sẽ không sống chung một nhà nữa. Nhưng nó không muốn chia tay bố mẹ đâu, nó muốn có cả bố cả mẹ.
- Con muốn ở với cả bố cả mẹ cơ!! – Nó mếu máo
- Không được. Con chỉ được chọn một trong hai, bố hoặc mẹ thôi!! – Cả bố lẫn mẹ nó đều đồng thanh
Nó biết, giờ nó có nói cũng không thay đổi được gì đâu. Nó lầm lũi đi lên phòng. Bên dưới, nó vẫn còn nghe thấy bố mẹ nó hẹn nhau ngày ra tòa. Đóng chặt cửa phòng, nó chẳng biết vì lý do gì mà bố mẹ nó chia tay. Nó chỉ biết bố suốt này quát mẹ về son phấn, quần áo. Còn mẹ, mẹ chán ngán bố cảnh ngày nào cũng bỏ cơm đi nhậu nhẹt. Phải chăng đấy chính là lý do mà bố mẹ nó chia tay. Nó khóc, nó không muốn bố mẹ chia tay đâu. Nhìn lên quyển lịch, nó cắn chặt môi, lấy bút đỏ khoanh vào cái ngày mà nó nghe thấy.

10 giờ đêm, cả nhà nó cùng lên giường đi ngủ. (Ảnh minh họa)
Nó chẳng cười nữa. Ai hỏi gì nó cũng gật đầu và nó chẳng buồn nghe. Bố mẹ nó cũng biết nó buồn vì chuyện gì nhưng tính sĩ diện, lòng tự ái của cả hai đã bị đẩy lên cao quá độ rồi.
Cuối cùng thì cái ngày mà nó khoanh đỏ cũng đến. Tối hôm đó, học bài xong, nó xuống nhà thì bố mẹ nó đang bàn chuyện gì đấy. Nó nghe láng máng là thủ tục ly hôn. Nó bước đến gần, nhìn bố mẹ, lí nhí:
- Cả nhà mình ngủ với nhau lần cuối được không ạ??
Lời đề nghị của nó tự nhiên khiến mẹ nó rơi nước mắt, bố nó cũng sững sờ. Bố mẹ nó định nói không rồi nhưng khuôn mặt đáng thương của nó… Bố mẹ nó đồng ý. Cả hai đều không ngờ…
10 giờ đêm, cả nhà nó cùng lên giường đi ngủ. Lâu lắm rồi nó mới được nằm cạnh bố mẹ nên ríu rít kể bao nhiêu là chuyện ngày xưa cả nhà đi chơi thế nào. Nó còn bắt mẹ xoa lưng, bắt bố kể chuyện nữa cơ rồi nó thiếp đi lúc nào chẳng hay mà không thể ý rằng bố mẹ nó, đang nhìn nhau bằng một ánh mắt rất lạ.
2 giờ sáng…
Nó mơ mình đang đi vệ sinh và tiếng lay gọi nhí nhéo bên tai làm nó tỉnh giấc. Mở mắt ra, nó hốt hoảng khi nó đã tè dầm ướt hết cả giường, ướt cả người bố mẹ nó. Nó lí nhí câu xin lỗi. Bố mẹ nó chẳng ai bảo ai lao vào nhà tắm thay đồ. Mãi chẳng thấy bố mẹ ra, nó gọi vọng vào thì:
- Con tự về phòng ngủ tiếp đi nhé, bố mẹ đang bận rồi!!
Nghe câu đó, nó cười mỉm rồi tung tăng về phòng mình tiếp tục giấc ngủ ngon. Sáng hôm sau, theo đúng lịch bố mẹ nó sẽ ra tòa nhưng nó lại ngỡ ngàng khi mẹ nó nói bố mẹ nó sẽ không chia tay nữa, sẽ tiếp tục chung sống. Nó cười sung sướng, hỏi đi hỏi lại đến cả chục lần. Bố mẹ nó không ly hôn nữa ư?? Nó gọi điện, khoe cả ông bà nội lẫn ông bà ngoại. Còn bố mẹ nó, nhìn nụ cười nở trên môi nó, cả hai đều hiểu, hạnh phúc nhất khi kết hôn chính là nụ cười của con, nên dẹp bỏ sĩ diện cá nhân đi để giữ lấy hạnh phúc gia đình.
Linh/ Theo Thể thao xã hội

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

Các ông chồng nên đọc, đừng để mất vợ rồi mới hối hận!

Không ít người cho rằng, người chồng phải vất vả kiếm tiền nuôi cả gia đình thì không cần bận tâm xem vợ có mệt không, vợ có buồn hay nghĩa vụ của vợ là phải dậy con, chăm sóc cho con, làm mọi việc trong gia đình.
Ảnh Internet

Để đến khi, cả hai không cùng tiếng nói, dẫn đến sự tổn thương và rồi ly hôn. Và câu chuyện sưu tầm dưới đây là một ví dụ khiến nhiều người phải giật mình nhìn lại cuộc sống, nhìn lại mối quan hệ vợ chồng trước khi quá muộn.
– Vợ cũ của anh hiện sống có tốt không?
– Sau khi ly hôn, cô ấy đã lấy một người nước ngoài, cuộc sống rất hạnh phúc.
– Cô ấy không quay lại thăm con sao?
Anh bạn trầm ngâm trả lời :
– Không có!!
– Lạ nhỉ, Cô ấy không yêu con? Những đứa con do mình sinh ra mà ? Thật khó hiểu! – Tôi thắc mắc.
Anh bạn tôi bắt đầu uống rượu và kể với tôi nhiều chuyện về cuộc hôn nhân đã qua của anh ấy và người vợ cũ…
– Vợ tôi là một người phụ nữ tốt, mặc dù trước khi cưới, cô ấy rất thích đi chơi, hội hè… Nhưng sau khi kết hôn đã thay đổi nhiều, cô ấy quán xuyến rất nhiều việc trong cuộc sống sinh hoạt gia đình.
Khi đứa con đầu tiên ra đời, anh bạn tôi thường xuyên đi sớm về muộn, nói là vì còn bận giao tiếp, công việc làm ăn. Người vợ thông cảm với chồng, nghĩ người chồng đã rất vất vả với công việc ở bên ngoài nên một câu trách móc cũng không có.
Rồi đứa con thứ hai ra đời, anh bạn tôi càng về nhà muộn hơn, thường xuyên, thậm chí còn qua đêm ở bên ngoài. Người vợ hi vọng cậu ấy có thể dành ra một chút thời gian ở bên gia đình, nhưng cậu ấy luôn viện lý do vì bận công việc, vì sự nghiệp.
Mẹ chồng lại là một người phụ nữ có tư tưởng bảo thủ, bà cho rằng mọi việc khiến cho con trai bà hành xử như thế đều là do vợ đã làm không tốt. Bà đối xử với con dâu bằng thái độ rất lạnh nhạt, có phần hà khắc.
Kết hôn 8 năm, khi mọi việc trở nên quá sức chịu đựng thì cô ấy nói với chồng:
– Em không thể tiếp tục sống như thế này nữa anh à!
– Em lại muốn kiếm chuyện gì đây?
– Kết hôn 8 năm rồi, anh có bao giờ nghĩ rằng đã làm được gì cho gia đình này? Đã làm được gì cho em ?
Anh bạn tôi gào lên trong cơn say :
– Bao nhiêu năm nay tôi vất vả kiếm tiền vì các người, vì cuộc sống mà dốc sức làm việc, như thế còn chưa đủ sao?
Cô vợ cay đắng :
– Anh cho rằng như thế là đủ rồi sao? Những điều một người vợ mong muốn ở người chồng chỉ là như thế thôi sao?
Anh bạn tôi cười khẩy:
– Vậy thì cô còn muốn cái gì nữa? Ai cho cô không phải lo lắng gì đến cái ăn cái mặc, không phải lo cơm, áo gạo, tiền? Mỗi ngày chỉ ngồi ở nhà đợi chồng, muốn làm cái gì thì làm, hỏi có mấy người phụ nữ nào được như cô?
Người vợ đau lòng nói trong nước mắt:

– Thì ra bấy lâu nay anh nghĩ về em như thế ! Kết hôn từng ấy năm, anh rốt cuộc không nhìn thấy những công sức mà em đã bỏ ra, những buồn khổ mà em đã chịu. Anh không biết vì sao mà các con anh bỗng nhiên lớn lên và có hiểu biết, ngoan ngoãn… anh nghĩ những đồng tiền anh đem về là đủ để mọi thứ được như hiện nay sa?
– Nói như cô có nghĩa là tôi không có công sức gì? Không lo cho cô ? Người cho cô tiền để tiêu là ai? Các con lớn lên, ngoan ngoãn như bây giờ nếu không từ những đồng tiền tôi vất vả kiếm được thì từ đâu?
Cô vợ im lặng để kết thúc cuộc nói chuyện… không phải vì không đủ lý lẽ mà vì cô ấy quá hụt hẫng khi hiểu được suy nghĩ của chồng về vợ, về cuộc sống gia đình, cô cho rằng đã đến lúc phải chọn lựa…
Cuối cùng, cô ấy đưa ra yêu cầu ly hôn, ly hôn vô điều kiện, không tranh giành nuôi con, cũng không cần tiền, chỉ muốn rời xa người chồng mà cô đã lãng phí cả tuổi thanh xuân, người chồng không biết quan tâm đến cô.
Kể chuyện đến đây thì anh bạn tôi cúi đầu không nói tiếp. Tôi cũng nghĩ cậu ấy đã uống quá nhiều, tôi lấy tay vỗ vỗ lưng cậu ấy…
– Cậu có biết không ? Sau khi ly hôn, tôi cũng muốn vì bọn trẻ và vì bản thân mình mà tìm một người có thể thay thế mẹ chúng. Nhưng chỉ là tôi muốn chứ bọn trẻ đều không muốn.
Tôi hỏi anh ấy:
– Có phải điều quan trọng nhất là vì bọn trẻ không thích nên anh cũng không muốn đúng không?
Anh bạn tôi gật gật đầu… Anh ta bắt đầu lầm bầm:
– Tôi bây giờ mới biết được rằng con cái không tự nhiên mà lớn lên được ! Tôi cũng phát hiện ra Mẹ tôi thường hành xử rất vô lý và rất không công bằng với con dâu… Tôi không ngờ việc nhà vất vả như thế, rồi vì hai đứa trẻ mà cô ấy không thể lo cho bản thân những điều cơ bản nhất, ngay cả gặp gỡ bạn bè hay đơn giản chỉ là về thăm nhà cũng rất khó khăn….hóa ra cái nhà vệ sinh sạch sẽ cũng là có nguyên nhân!!!
Anh bạn tôi bắt đầu khóc lóc… Tôi nhìn anh ấy và suy về tình yêu, hôn nhân… Có một số người đàn ông không bao giờ học nổi cách yêu thương một người phụ nữ.
Có một số người đàn ông cần người phụ nữ chỉ là bởi vì họ thiếu một người bảo mẫu, chỉ là vì thiếu một người giúp việc hay là để sinh con nối dõi tông đường.
Có những người sau khi ly hôn, đến một ngày ngồi trong nhà vệ sinh mới phát hiện ra điều mà anh ta chưa bao giờ biết đến… Anh bạn của tôi không thể hiểu được nhà vệ sinh cũng cần phải cọ rửa, đến khi chính mình làm họ mới hiểu được người phụ nữ đã vất vả như thế nào ! Nếu không vì yêu, không lấy anh ta, thì cô ấy chưa chắc đã khổ.
Có một số người, đánh mất đi rồi mới thấy tiếc…. Thế nên, hãy biết trân quý những người mình yêu thương…
Theo WTT

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

“Vợ mày đây á? Trông quê thế!” chồng không thẹn mà cười tươi: “Ừ, vợ tao đấy, cô ấy quê nhưng tuyệt lắm”

Nam tay trắng lên thành phố lập nghiệp, ngày mới lên thành phố, anh và vợ không có nổi 500 ngàn đồng.
Tiền thuê nhà lúc đó phải vay bạn, nhưng Mơ nói với Nam:
– Họ sống được, mình sống được, anh đừng lo gì cả.
Nói là làm, Mơ bắt đầu đi buôn với một cái xe đạp. Cô ra chợ buôn đủ thứ, từ rau cỏ, hải sản cho đến thịt thà. Vốn nhanh nhẹn lại nghĩ thương chồng, nhà chẳng có gì ăn nên Mơ siêng năng lắm. Hồi đó mỗi ngày Mơ đều cắm mặt đạp xe, buôn chỗ này, bán chỗ nọ. Cũng may là nhờ vậy nên cuộc sống của hai vợ chồng cũng đỡ khổ. Tiền đi buôn, Mai dùng mua thức ăn, trả tiền thuê nhà.

Được 2 năm thì Nam xin được việc làm, thu nhập cũng tạm ổn. Lúc đó, Mơ chuyển sang buôn hải sản. Những ngày bầu to vượt mặt, cô vẫn cứ bán mặt ở chợ để lấy tiền nuôi cả gia đình. Nam lúc đó để giành tiền để mua nhà. Nhờ tính toán hợp lý nên cuối cùng sau 5 năm chật vật ở thành phố, hai vợ chồng cũng đã mua được một căn hộ. Lúc đó, cuộc sống của hai vợ chồng mới tạm ổn.
Nam dần dần được lên chức. Từ phó phòng rồi lên trưởng phòng. Mơ không được học hành tử tế nên chả xin được việc gì, cô cứ bán mặt ở chợ như thế nên nhan sắc cũng không được xinh đẹp cho lắm.
Hôm đó, Nam về nhà hớn hở nói với vợ:
– Vợ này, lớp anh có buổi họp lớp nhân 60 năm ngày hội trường. Anh muốn em đi cùng anh có được không?
Mơ nghe chồng nói thì chối ngay:
– Thôi, anh đi một mình là được rồi. Em còn bận con, bận buôn bán, làm sao mà đi được?
– Em nghỉ một ngày có sao đâu? Em làm cả đời rồi, giờ nghỉ đi, anh cũng muốn em có thời gian thư giãn. Mai anh sẽ gửi con cho hàng xóm trông hộ rồi đưa tiền cho chị ấy.
– Nhưng mà…
Nam không cho vợ nói hết câu, anh bảo:
– Không nhưng gì hết, đây là dịp hiếm, mấy thằng lớp anh ai cũng đưa vợ đi, anh cũng muốn giới thiệu em với mọi người.
Thế là Mơ đành nghe lời chồng. Hôm đó, cô đứng trước tủ quần áo tần ngần mãi, Nam thấy vậy bèn nói:
– Em không có đồ mặc à? Vậy vợ chồng mình đi mua.
– Thôi, em có đồ đây rồi, mua làm gì cho tốn tiền hả anh?
– Nếu em thấy không cần thì thôi, anh cũng không ép, anh muốn em mặc thứ gì đó để em tự tin chứ không cần phải giống người khác đâu.
– Vâng, em có quần áo đây rồi. Em không quen mặc váy nên chả dám.
Sáng hôm sau, Nam đưa vợ đi. Hội trường năm nay được tổ chức rất to. Vừa gặp các bạn, Nam đã giới thiệu:
– Giới thiệu với các cậu, đây là Mơ – vợ tớ. Đợt chúng tớ cưới các cậu ở xa quá không về được nên chưa có dịp giới thiệu.
Thấy Nam nói xong, mấy người bạn của anh đều nhếch mép cười. Một người bạn của Nam kéo anh ra chỗ khác rồi hỏi:
– Mày có bị lừa không? Vợ mày đây á? Trông quê thế!



Ảnh minh họa

Nam tỉnh bơ:


– Ừ, vợ tao đấy, cô ấy quê nhưng tuyệt lắm! Không có cô ấy chắc giờ tao đã không có vị trí như ngày hôm nay rồi.,,,
– Giời, mày nói thế chứ phụ nữ đầy ra, nhiều người còn giỏi và đẹp nữa. Như mày dư sức lấy được vợ xinh và giỏi ấy. Phí thế!
– Vợ tao xinh mà. Tao chưa bao giờ thấy cô ấy xấu cả. Cô ấy làm lụng cả đời, ở bên cạnh tao khi tao không xu dính túi. Sinh cho tao 1 đứa con kháu khỉnh, chả bao giờ phàn nàn, khi nào cũng lắng nghe tao, như thế không tuyệt là gì?
Thằng bạn của Nam nghe xong không tranh luận nữa, bỏ về chỗ với vợ. Vợ của bạn Nam toàn ăn mặc sành điệu, váy áo xúng xính. Chỉ có Mơ là mặc quần tây áo sơ mi. Nam cứ nắm chặt tay vợ rồi cứ giới thiệu với vợ về mọi thứ xung quanh trường.
Đến lúc đi liên hoan, Nam gắp thức ăn cho vợ rồi bảo:
– À, món này em cũng làm nè vợ.
Hai vợ chồng vừa nói chuyện với bạn vừa líu ríu với nhau như đôi chim cu. Đang ăn thì anh bạn lúc nãy chê vợ Nam quê hét lên:
– Cô điên à? Chú ý đi chứ, múc canh đổ cả vào người tôi rồi đây này.
Cô vợ ngồi cạnh cuống quýt cúi xuống lau cho chồng rồi nói:
– Em xin lỗi…
Nhưng anh chồng hình như quen thói, tát vợ một cái. Lúc đó hàng loạt ánh mắt nhìn hai vợ chồng họ. Cô vợ điên quá bật ngược trở lại:
– Anh đúng là chỉ được vẻ bề ngoài, chả bao giờ tôn trọng vợ. Anh nhìn anh Nam đi, vợ anh ta như thế anh ta vẫn thương yêu, đàn ông như anh đúng là đáng vứt sọt rác.
Nói rồi cô vợ bỏ đi. Buổi liên hoan hôm đó dang dở. Nam đưa vợ về, rối rít xin lỗi. Mơ nắm tay chồng bảo:
– Cảm ơn anh, dù giàu có hay nghèo khổ thì anh đều đối xử tốt với em.
Nam hạnh phúc nắm tay vợ. Có lẽ vì cách sống của Nam nên anh luôn cảm thấy hài lòng và hạnh phúc chứ không như những ông chồng khác, luôn chê vợ, đòi hỏi nọ kia. Họ quên mất rằng muốn được vợ yêu quý, tôn trọng thì chính bản thân mình cũng phải yêu vợ và tôn trọng vợ trước đã.
*Truyện sưu tầm*
Theo WTT