“Thứ mỹ lệ nhất, quý giá nhất trên thế gian trái lại không nghe thấy được hay nhìn rõ được mà chỉ có dùng trái tim mới có thể cảm nhận được.” - trích phim Silenced.
Với tội ấu dâm, xin đừng nhắc đến hai từ: “Tha thứ”.
Tôi viết câu trích dẫn đã nghe được trong bộ phim “Silenced” vào một trang mạng xã hội. Khi đó một vài người đặt câu hỏi cho tôi với những ý hằn học, không vui. Xin đừng hỏi tôi tại sao xem xong Silenced mà không nói gì. Tại sao phim lên án về thực trạng ấu dâm, sự lỏng lẻo của pháp luật và sự bất công đáng sợ như vậy mà tôi lại chỉ trích một câu nói ngắn gọn “bình thường” đã nghe được trong phim.
Trong lúc xem phim, tôi đã viết một file rất dài vào word, mười ngón tay vừa di lên bàn phím… vừa run. Tôi run vì sự ghê tởm tiềm ẩn trong tiềm thức của những con ác ma đội lốt người.
Tôi run trong cách những đứa trẻ thuật lại câu chuyện của chính mình. Không vì sự đáng sợ mà lũ vô tâm đó đã hành động mà trong những giọt nước mắt, trong sự đau đớn, tức giận của những đứa trẻ khuyết tật. Tức giận, đau đớn nhưng không thể kêu la, gào thét.
Bọn trẻ chỉ có thể dùng hành động dằn lên cơ thể nhỏ nhắn của mình để thuật lại nỗi đau phải gánh chịu khi đó…
[...]
Năm cuối cấp hai, chuyến xe bus tôi thường sử dụng có một nhóm bạn từ trường khuyết tật cũng hay về chung.
Tôi để ý cách họ sử dụng thủ ngữ, mặc dù không hiểu họ nói gì nhưng tôi thấy nụ cười trên môi là tôi biết họ kể về những câu chuyện vui trong giờ học. Lúc bực thì thủ ngữ của họ rất nhanh mà mạnh, họ thở mạnh và môi run lên. Tôi lại thấy thương… Chúng ta bực dọc có thể hằn học, la hét, chửi mắng, văng tục.
Còn họ…
Bạn đừng nói những người khuyết tật thường hung dữ, không phải bản chất họ hung dữ mà do họ đã rất nhiều lần bất lực trước sự tức giận của chính mình. Họ bị dồn ép mà không nói được cơn tức giận trong lòng, đau đớn không thể gào thét, còn những con người đủ bình thường kia thì nhìn vào họ mà mặc sức cười nhạo.
Rất gần tôi, tôi đã thấy những con người hết sức bình thường xung quanh mình đối xử với họ như vậy.
Xin hãy đặt bạn vào vị trí của họ. Xin bạn!
Và, tôi mong bạn hiểu rằng có những người khi xem bộ phim đó cũng như tôi. Tôi đã đau, đau như cách những đứa trẻ ấy đau vậy. Đau trong câm lặng, đau trong cơn giận dữ chỉ có thể dồn nén hết vào hai đôi bàn tay, vào đôi mắt…
Những giọt nước mắt của bọn trẻ khóc oà lên trước cơn ẩu đả của người lớn, khi nhìn thấy những người vì công lý vì bọn trẻ mà bị đánh đập. Tim tôi lại nhói lên lần nữa…
Mong bạn đừng áp đặt suy nghĩ lên một người. Trong cơn cuồng nộ, bạn viết những lời giận dữ thì người khác cũng phải như vậy. Không phải! Cũng mong bạn đừng gọi những kẻ bệnh hoạn ấy là thú vì chúng không xứng đáng, rất nhiều loài thú KHÔNG HỀ như vậy.
Tôi không chửi rủa chúng theo cách bạn muốn được, nhưng tôi khắc những tội lỗi man rợ ấy vào lòng, để nhắc nhở bản thân không được bỏ qua hay tha thứ cho những kẻ có bản chất thích đem xác thân người khác ra để thoả mãn dục vọng của chính mình.
Với tội ấu dâm, xin đừng nhắc đến hai từ “Tha thứ”. Lỗi lầm chỉ đáng nhận được tha thứ khi chúng là vô tình, vô ý, không được sắp xếp như một kịch bản, và sẽ không lặp lại nhiều lần như xem một bộ phim.
Nhưng, cuối cùng cho tôi cám ơn đời, khi vụ án ngoài đời thực đã được lật lại để xét xử và những con ác ma đội lốt tri thức đã bị pháp luật và người dân trừng trị.
Và kết thúc bộ phim là nụ cười hạnh phúc với cuộc sống hiện tại sau khi thoát khỏi địa ngục trần gian của những đứa trẻ đáng thương. Và chúng được sống trong tình thương thật sự.
Trong tất cả chúng ta không phải ai cũng có thể nhìn thấy, không phải ai cũng có thể nghe hoặc nói. Chúng ta có thể khiếm khuyết một chút gì đó, một bộ phận hay một khả năng nào đó - nhưng một thứ mà tất cả chúng ta đều có là Trái Tim.
Đó là lý do tại sao tôi chỉ trích một câu nói ngắn gọn của Helen Keller được nhắc trong phim:
“Thứ mỹ lệ nhất, quý giá nhất trên thế gian trái lại không nghe thấy được hay nhìn rõ được mà chỉ có dùng trái tim mới có thể cảm nhận được.”

