(Gocphaidep.com) - Cụ ông mấy chục năm qua vẫn lặn lội vượt trăm cây số sống chết với nghề bán chuối khiến nhiều người trẻ cũng phải nể phục.
Dù ngày nắng hay mưa người ta vẫn thấy cụ ông mặc bộ quần áo nâu sồng mỏng, chân trần cưỡi trên chiếc xe đạp cà tàng với hai sọt chuối ngót nghét cả tạ đi băng băng trên con đường Quang Trung - Nguyễn Trãi (Hà Đông, Hà Nội).
Ở cái tuổi mà con cháu đầy nhà, cụ ông đã 90 tuổi này vẫn lụi cụi với chiếc xe đạp cà tàng chở cả tạ chuối.
Mấy chục năm qua cụ Nguyễn Trung Khánh (thôn bãi Trung Việt, xã Cao Viên, Thanh Oai, Hà Nội) vẫn dong xe đi bán hàng mặc cho con cái vẫn cấm cản không cho cụ đi bán. “Các con tôi thường xuyên khuyên tôi không đi bán chuối nữa để nghỉ ngơi vì tuổi đã cao. Thấy tôi không đồng ý, các cháu còn bán xe đạp để tôi không đi bán hàng nữa. Nhưng không đi làm lại thấy buồn tay buồn chân, tôi lại mua chiếc xe khác về và tiếp tục công việc của mình”.
Không ít người đã thắc mắc sao cụ đã lớn tuổi rồi mà vẫn phải đi bán hàng nhưng cụ chỉ cười và trả lời: "Tôi còn khỏe lắm. Mấy chục năm trước tôi còn phải gánh đấy. Ngày đó khổ lắm, phải đi từ nửa đêm, có khi mặt trời bằng con sào rồi thì mới ra đến phích nước Rạng Đông. Sau đổi mới, gom góp mãi mới mua được chiếc xe thồ. Đi cái anh này nhàn hẳn. Đúng là đổi mới cái gì cũng tốt!” .
Nhờ duyên may bán hàng mà gánh chuối của cụ ít khi phải mang về.
Tờ mờ 4 giờ sáng cụ đã chuẩn bị lên đường. Tối hôm trước cụ đã chuẩn bị chuối cẩn thận và xếp gọn gẽ trong góc nhà nên cụ chỉ “Dậy sớm chọn chuối, rồi sắp chuối lên xe, chuẩn bị ít nước uống mang theo và kiểm tra lại chiếc xe đạp có trục trặc gì trước giờ khởi hành hay không”.
Mấy năm trước khi còn khỏe cụ đi khắp các tuyến phố nhưng nay cụ chỉ đạp xe đến khu vực Hà Đông là dừng chân bán hàng trên vỉa hè.
Con người yêu lao động ấy cũng không bao giờ lấy tiền thừa của khách.
Có anh thanh niên hỏi mua cả gánh chuối cho cụ được về sớm thế nhưng cụ lại nói: "Con trai, ta làm việc chăm chỉ để kiếm sống, chứ ta không xin xỏ ai cả". Chẳng vậy mà, gánh chuối của cụ lúc nào cũng phải hết nhẵn mới đến làng. Cụ nhập chuối từ người trong vùng và các địa phương bên cạnh là chủ yếu nên chẳng bao giờ phải lo về hóa chất.
Cụ chia sẻ: "Thấy mình buôn bán lâu năm, quen thân, nên cứ có chuối đến ngày bán là người ta chỉ để cho mình. Bởi vậy mà tôi cũng thấy vui, công việc cũng thuận lợi hơn. Tôi còn phải đạp xe đi bán chuối cả chục năm nữa".
(Nguồn: Tổng hợp theo Trí Thức Trẻ)