Ngày cưới nhau về chị cứ nghĩ mình thật may mắn khi lấy được người chồng tâm lý như anh. Cuộc sống hai vợ chồng khi ấy còn khó khăn nhưng chị vẫn vui vì lúc nào căn nhà nhỏ của họ cũng đầy ắp tiếng cười. Mỗi ngày lễ đến anh đều tặng chị 1 bó hoa kèm theo 1 bài thơ do anh tự sáng tác.
Chị luôn ghi chép lại cẩn thận vào 1 cuốn sổ bằng cả niềm hạnh phúc lần sự tự hào. Chị thích cách anh lưu tên mình trong máy đó là ‘My rose”. Nhưng mọi thứ dường như thay đổi kể từ khi chị sinh bé thứ 2, anh bận rộn với công việc còn chị chạy đua với thời gian để lo toan viện cơ quan, việc nhà rồi đối nội đối ngoại.
(Ảnh minh họa)
Anh về ăn cơm bữa tối cùng thưa dần thay vào đó là những cuộc nhậu với đối tác. Anh ỉ lại việc chăm con, dạy con cho vợ nhiệm vụ của anh chỉ là kiếm tiền và đi làm. Lâu lắm rồi gia đình họ không có thời gian cho nhau, chị cũng không biết chồng mình đang nghĩ gì và làm gì bên ngoài nữa. Vì khi anh về chị đã ngủ khi chị dậy bận bịu với con cái thì anh đã mặc đồ đi làm. Nhiều lúc chị tự hỏi gia đình mình sẽ đi về đâu khi mà ngày nào cũng tẻ nhạt như vậy, nhiều lúc các con kêu nhớ bố muốn chơi với bố mà chị chẳng biết phải trả lời sao.
Chị gọi cho anh thì anh cáu: ‘Tôi đang bận cô không thấy à”. Anh hay cáu gắt với vợ, rồi anh dần quên hết các ngày lễ, nếu nó có rầm rộ ngoài đường khiến anh nhớ đến thì anh cũng chẳng mua hoa hay quà. Anh bảo:
- Con cái rồi quà cáp gì, muốn mua gì thì rút tiền mà mua trẻ mỏ gì nữa đâu.
Câu nói vô tâm của chồng khiến trái tim chị nghẹn lại, chị hỏi:
- Anh hết yêu em rồi à.
- Vớ vẩn, em không thấy anh đang mệt à. Tránh ra nào, yêu với đương còn bao việc chưa làm đây này.
Chị tê tái đứng đơ ra, chiếc tay cầm cuốn sổ tình yêu rơi thõng xuống. Chị không biết từ bao giờ anh lại thay đổi, càng không biết mình nên níu kéo hạnh phúc từ đâu, dù ngày nao cũng ngủ chung gặp nhau và sống trong 1 mái nhà nhưng sao chị thấy cô đơn đến lạ.
Ngày lễ kỷ niệm 8 năm ngày cưới anh cũng quên, sinh nhật con anh cũng không nhớ và dĩ nhiên sinh nhật của chị cũng vậy. Mỗi ngày lễ trôi qua chị đều tham dự cùng các con, dù chị có dặn trước thì anh cũng ậm ừ nói anh nhớ rồi nhưng tối đó anh lại gọi về nói: “Ôi anh có việc đột xuất rồi, mẹ con ăn đi nhé”.
Nhiều lúc nhìn mâm cơm nguội lạnh chị mệt mỏi nhìn ra ban công. Chị cười buồn rồi lại tự đi dọn. Mọi chuyện dường như chẳng có gì đáng nói nếu như hôm đó đi làm về chị không thấy bó hoa và chiếc bánh gato lớn đặt trên bàn.
Khuôn mặt chị rạng rỡ háo hức vô cùng, chị không nghĩ hôm nay chồng lại về nhà sớm và chuẩn bị quà cho vợ như vậy. Chị òa lên hạnh phúc, nhưng đúng lúc cầm bó hoa lên nhìn xuống chiếc bánh thì nụ cười tắt ngấm khi trên đó có viết dòng chữ: “Chúc mừng sinh nhật em Nga”.
Đúng lúc đó anh bước ra quát lên:
- Ôi đừng làm rơi đấy nhé, quà anh tặng vợ thằng Hùng đấy, hôm nay sinh nhật Nga.
Chị thả mạnh bó hoa xuống bàn cho nó rơi tự do trước sự bực bội của anh:
- Vậy à, xin lỗi nhé, tôi không biết nên đã mạo phạm bó hoa của anh.
- Em giận đấy à, sao em nhỏ mọn vậy?
Nước mắt chị rơi ra họng nghẹn lại, chị cố hít 1 hơi ngửa mặt lên trời ngăn không cho mình khóc thêm nữa. Chị đi vào phòng trước khi lướt qua người anh chị nói đủ để chồng nghe:
- Anh chỉ nhớ sinh nhật vợ người ta mà quên rằng hôm nay cũng là sinh nhật vợ mình sao? Thật nực cười.
Cánh cửa đóng rầm khiến anh giật mình, anh nhận ra mình đã sai. Anh quá vô tâm với vợ, đã bao lâu rồi anh không tổ chức sinh nhật cho vợ. Vậy mà lại háo hức đặt bánh đặt hoa tặng sinh nhật vợ bạn, thực sự anh quá tồi.
(Ảnh minh họa)
Tối đó chị khóa chặt cửa nằm lì trong phòng không ăn uống gì, chị khóc ướt gối còn anh, anh không đi sinh nhật anh ở nhà cùng các con nấu ăn. Anh nhận ra mình đã sai và càng thấy sai hơn khi con trai hỏi:
- Hôm nay bố không bận đi tiếp khách nữa ạ?
Đàn ông là vậy, họ luôn đon đả và đối xử xởi lởi với người ngoài nhưng với người phụ nữ xứng đáng được nhận điều đó nhất họ lại vô tâm hời hợt đến đáng sợ.
An Nhiên/ Thể thao Xã Hội

